TÌNH YÊU NĂM 1997
TÌNH YÊU NĂM 1997
Cung Bảo Châu
Vũ Công Hoan dịch
Tôi bắt đầu yêu từ năm 1997. Cô gái thích tôi có tên là Thuyền Quyên.
Thuyền Quyên là con gái giám đốc mỏ, da ngăm ngăm đen, giống y như dáng bố Lý Hắc Tử. Để làn da trắng ra,Thuyền Quyên đã dán lên mặt khá nhiều nhân dân tệ, nhưng vẫn cái dáng khói hun lửa sém. Cho dù cái mũi nhỏ, cặp mắt bé vẫn khá xinh đẹp, nhưng quả thật khiến người ta không thể tưởng tượng có thể sống lãng mạn và dịu dàng âu yếm với Thuyền Quyên.
Song tôi lại không thể lảng tránh mà nói rằng, Thuyền Quyên đã đột nhiên thích tôi.
Tôi và Thuyền Quyên cũng không xa lạ, kể ra vẫn coi như “trúc mã thanh mai”, quen nhau từ khi còn để chỏm. Khi đi vườn trẻ, chúng tôi cùng chơi, lại cùng học. Từ tiểu học đến trường dạy nghề, tôi luôn luôn là học sinh ngoan trong con mắt của thầy cô giáo, đứa con ngoan trong lòng bố mẹ, không hút thuốc, không uống rượu, không gây gổ, thật thà chín chắn.Nói hay hơn một chút – tôi trước sau như một, luôn luôn giữ bản sắc của con em công nhân.
Còn Thuyền Quyên thích nổi khùng với bạn trai, nói năng bỗ bã, lười học, khi kiểm tra sát hạch chỉ nhằm nhằm mở sách chép trộm bài. Tôi luôn luôn nhận thấy hai đứa chúng tôi không thể đi cùng một con đường. Tại sao cô ấy lại yêu tôi?
Tốt nghiệp trường dạy nghề, chúng về mỏ thực tập, một hôm Thuyền Quyên đột nhiên chặn tôi taị quảng trường khu mỏ.
Cô ấy bảo – Em bỗng dưng thích anh.
Tôi hết sức bất ngờ, cứ đứng ngẩn tò te. Cô ấy nói
- Hiện nay số con trai làm những việc ngông cuồng phóng đãng đông lắm, anh giống như động vật quý hiếm, biết không? Em thích anh.
Cuối cùng tôi nói:
- Anh không thích, anh vẫn chưa định nói chuyện yêu đương một cách nghiêm chỉnh.
Thuyền Quyên đột nhiên kéo tay tôi:
- Rồi anh sẽ phải thích, em tin thế.
- Căn cứ vào đâu em nói thế, thứ lô gích nào vậy?
Tôi vội vàng thoát ra khỏi vòng vây của cô ấy. Mặt tôi đỏ bừng, y như uống hết nửa chai Nhị Quá Đầu.
Mặt bố tôi càng đỏ, xem ra bố uống khá nhiều rượu, không biết buồn hay vui. Bố móc ra một điếu thuốc, châm lửa, rít một hơi dài. Bố nhìn tôi, ánh mắt hơi đùng đục. Bố chỉ chiếc ghế bên cạnh nói
- Bố con mình nói chuyện.
Tôi đoán bố đình nói gì. Mấy hôm trước giám đốc mỏ nhờ người đến nhà tôi bàn chuyện thông gia giữa hai gia đình. Bố tôi nói:
- Con gái giám đốc mỏ phải lòng con. Việc tốt đấy, tương lai con sẽ không phải xuống hầm lò.
Tôi cúi đầu im lặng. Bố tôi lại nói:
- Đừng chỉ nhìn vào cái dáng, người ta không thiếu tay thiếu chân, công việc chắc chắn cũng không kém.
Tôi đáp:
- Con không thích, con chưa muốn lấy vợ.
- Cái gì không thích, chẳng phải con chê nó đen? Đen một chút ngại gì.
Tôi đáp:
- Bố không thể bắt con từ nay về sau suốt ngày đối mặt với châu Phi? Con không muốn về nhà đối mặt với châu Phi.
-Vậy từ nay về sau con đi làm sẽ phải đối mặt với châu Phi - dưới hầm lò
còn đen đến tận đáy. Bố đã làm cả một đời, không hại con đâu.
Bố có vẻ xúc động, tay run run, bụi thuốc vãi khắp đất.
Tôi biết bố đã làm cả một đời, khó khăn lắm. Do thu nhập thấp, nhà ở của gia đình bao giờ cũng như một bao diêm, một phòng, một sảnh, một bếp, một, buồng vệ sinh, cộng lại cũng chưa đến ba mươi mét vuông. Mỗi tháng cũng chỉ hơn ba trăm đồng. Mẹ tôi yêu cuộc sống, cần cù chất phác, mẹ bao giờ cũng chế biến các món ăn ngon đẹp như hoa, bổ sung chất bổ cho chúng tôi. Ăn tết mẹ gói bánh chẻo, cho những năm thứ nhân, nhân thịt lợn rau cần, nhân thịt lợn miến, nhân thịt lợn ớt xanh, nhân thịt lợn rau hẹ, nhân thịt lọn mộc nhĩ. Tôi rất bái phục tính chịu khó và lạc quan của mẹ. Cho nên tôi luôn luôn sống khoẻ mạnh cường tráng.
Sáng hôm ấy, mẹ phá lệ đánh thức tôi – đứa con tham ngủ, sai tôi cùng mẹ đi quét dọn vệ sinh. Quét xong mấy ngôi nhà gác, tôi mệt bở hơi tai thở hổn hển. Mẹ nhận cái chổi trong tay tôi nói:
- Mẹ biết chuyện của con, con cũng đừng buồn, được hay không mình phải có chủ kiến, không biết sau này mẹ còn có thể vung nổi cái chổi này?
Mẹ tôi như đứng ca cuối cùng, cái lưng còng lom khom quét lại một lần nữa, rất kỹ càng. Trái tim tôi như bị quét run run.
Mẹ bảo:
- Con ạ ,đừng buồn, sau này đời sống khá lên, sẽ đi khám cẩn thận bệnh thấp khớp cho bố.
Mẹ lại bảo:
- Bố con có nói nặng đến đâu cũng là vì con. Bố thương con, chỉ muốn tốt cho con.
Tôi im lặng, nhẹ nhàng dìu mẹ về nhà.
Tôi biết bố muốn tốt cho tôi, mẹ cũng vậy. Then chốt của vấn đề là tôi không thể thuyết phục mình tiếp nhận con gái giám đốc mỏ. Tôi rất thất vọng đối với mình trong việc này, chị gái tôi cũng rất thất vọng.
Bắt đầu từ năm học phổ thông cơ sở, chị tôi đã luôn luôn sống tại trường, sau khi tham gia công tác, chị chuyển đến nhà tập thể đơn thân, bốn người một gian, năm ngoái lấy chồng chị mới được ở riêng một gian nhà tập thể. Anh rể là cốt cán của đơn vị, luôn luôn rất quan tâm đến tôi, trước kia cũng đã từng thường xuyên đến trường dạy nghề thăm tôi. Tối hôm ấy, như một trận gió, chị đến trước mặt tôi. Chị nói:
- Hãy cứu anh rể em, nghe đâu cho nghỉ việc lần này có anh ấy, lãnh đạo đều đã tìm anh ấy nói chuyện. Tôi nói,
- Không thể được chị ơi, em thì làm gì được?
Chị nói:
- Em không hiểu, em hãy nghe chị một lần, cứ thử tỏ tình với con gái giám đốc mỏ – Em nhẫn tâm để anh rể em mất việc hay sao? Chị cũng không cầu xin em sau này có thể giúp nhà chị cái gì, chỉ cần anh chị có một việc làm, có cái bát ăn là được.
Chị vừa nói vừa khóc.
Hôm sau tôi gọi điện thoại cho con gái giám đốc mỏ:
- Thuyền Quyên ơi, anh đột nhiên thích em!
Năm 1997, tôi biết tôi bắt đầu yêu, cô gái tôi thích có tên là Thuyền Quyên.
Vũ Công Hoan dịch
(Theo “Tiểu tiểu thuyết” năm 2009)